vào trong 1 ngày em hỏi anh tình cảm anh dành cho em bấy lâu là gì, đột nhiên nhận được câu vấn đáp đắng ngắt: “Anh yêu mến em như thể em gái…”




Bạn đang xem: Em gái mưa là gì

Có một thứ tình cảm nhức nhối như thế, là thân quen hơn người thân, quan tâm nhau hơn bạn bè bình thường, dành riêng tình cảm nhiều như những cặp đôi yêu nhau. Vậy mà lại cuối cùng, lại chỉ bao gồm thể trao cho nhau một danh phận: anh trai – em gái.

Những ai ngoài cuộc chắc đều đang nhếch mép cười vị cho rằng điều điên rồ này đáng lẽ ra tránh việc xuất hiện. Phải, đúng ra thứ tình cảm tréo ngoe này cũng đừng cần xuất hiện, thì chắc gồm lẽ một trong hai (hoặc cả nhì người) trong mối quan hệ này đã không phải đau lòng.

Tôi nhớ những ngày đầu chập chững bước ra đời, nhập trường đại học, tôi thân quen anh. Anh là đàn anh khóa trên cùng trường, luôn luôn tận tình góp đỡ những đứa em sắm vai tân sv nhập học. Vô tình, shop chúng tôi cũng thuộc hoạt động vào một câu lạc bộ, do vậy shop chúng tôi cũng trở bắt buộc quen biết cùng thân thiết với nhau nhiều hơn.

Anh vẫn chỉ bảo tôi những điều tôi không biết, góp tôi vượt qua những môn học khó khăn nhằn, với san sẻ cả những nặng nề khăn của cuộc sống xa bên nơi phồn hoa đô thị. Shop chúng tôi có tương đối nhiều guu giống nhau, vì vậy từ việc quý mến anh, thần tượng anh, tôi đã bạo dạn chuyển tình cảm của bản thân sang "thích thầm" anh lúc nào nhưng mà không màng đến chuyện anh đã tất cả người thương trong lòng hay chưa…

"Mình hợp nhau đến như vậy thế nhưng... Ko phải là yêu!

Anh trót vô tình… thương em như - là - em - gái..."


*

Cho đến một ngày, lúc tôi thu hết can đảm để bày tỏ tình cảm của mình với anh, những hy vọng có thể kết thúc chuyện yêu thương thầm khờ khạo bằng một chiếc kết không giống viên mãn hơn. Thì anh từ chối, anh nói, anh đã bao gồm người con gái cho riêng bản thân rồi. Với tình cảm bấy bấy lâu anh giành riêng cho tôi chỉ đơn thuần là tình cảm giữa anh trai – em gái.

Bạn tất cả tin bên trên đời này tồn tại thứ tình cảm anh trai – em gái như thế không? chính là không họ mặt hàng thân thích, ko máu mủ ruột rà, chỉ là những người dưng xa lạ bỗng chốc va chạm cuộc đời nhau. Vậy mà có thể quý mến với coi nhau như người thân, người anh em?

"Chồi non háo hức đang đợi mưa, rất giống em ngày xưa

Mưa trôi để lại ngây thơ, trong giấc mơ buốt lạnh..."

Tôi thì ko đâu. Cụ thể tôi ko biết anh bao gồm ý gì với tôi tuyệt không. Nhưng tôi biết chắc chắn thiết yếu bản thân tôi cũng đã ko coi tình cảm với anh là đơn thuần như anh trai – em gái. Chẳng phải tôi vẫn ngộ nhận tình cảm của anh giành riêng cho tôi là tình cảm đấy sao. Cùng chẳng phải bởi vì anh cứ mặc nhiên đối xử tốt với tôi hơn so với những cô nàng khác, buộc phải tôi mới dễ dàng ôm hy vọng về một dòng kết tươi đẹp hơn đấy sao?




Xem thêm: Giải Toán Lượng Giác Lớp 10, Download Bài Tập Công Thức Lượng Giác Lớp 10

*

Tôi trách anh quá vô tình. Anh vô trung ương vô tình đến nỗi gieo rắc vào trái tim nhỏ bé bỏng này một mầm yêu thương rồi đang trung ương dứt bỏ. Tôi trách anh đối xử với tôi quá tốt, nhưng mà lại thừa tệ bạc. Tôi trách anh cứ lững lờ những ngày giữa chúng tôi tựa như là tình yêu, và thản nhiên đặt đến mối quan lại hệ này một cái kết rất trời ơi đất hỡi: Anh chỉ thương em như là em gái thôi!

"Tựa như yêu nhưng... đến khi ai đó chối từ

Trời đất như rung chuyển một người... Vỡ mộng."

Tôi can đảm thu nhặt những mảnh vỡ trong lòng mình cùng ra đi. Tôi không có thể chấp nhận được bản thân chấp nhận sống vào một mối quan tiền hệ mập mờ chẳng cụ thể ấy. Cứ cho rằng tôi không tồn tại khả năng, không tồn tại bản lĩnh khiến anh rung động. Nhưng chí ít, tôi vẫn còn tồn tại lòng tự trọng.

Bởi vậy, đối với thứ tình cảm anh trai – em gái mà ví dụ đối với tôi là tình yêu, thì tôi chẳng thà dứt bỏ, chấp nhận đau một lần rồi thôi. Người anh không họ hàng thân mê say ấy, tôi ko cần. Người anh thương tôi nhưng mà không yêu tôi ấy, tôi cũng không cần. Tôi chỉ cần một người để tôi gọi là anh, nhưng là anh yêu, của riêng rẽ tôi nhưng thôi.

Bây giờ thì tôi đi rồi, đã ra khỏi mối quan liêu hệ tréo ngoe mà bản thân tôi cũng không thể làm sao chấp nhận được. Chắc đâu đó mỗi ngày vẫn tất cả một vài cô bé e lệ mang tim bản thân đi tỏ tình, và cũng đâu đó có vài người anh gãi đầu gãi tai thú nhận rằng tình cảm đó chẳng phải yêu đương… Nhưng mà, mặc dù sao đi nữa, cũng chúc mang đến những cô bé như tôi sẽ tìm kiếm được hạnh phúc – một hạnh phúc chân chính giành cho riêng mình.